À ơi cơn giận… (P.2)

0
560

Bn không phi là cơn gin, cơn gin không phi là bn

Lúc ấy, tôi mới hiểu những gì Thiền sư Thích Nhất Hạnh nói về nỗi giận – những điều mà tôi đã đọc rất lâu rồi, tưởng như rất hiểu rồi, nhưng chưa bao giờ làm được. Ông nói rằng khi cơn giận đến, hãy nhận diện nó, hãy quan sát nó. Nhưng đừng bao giờ quên: Bạn không phải là cơn giận, và bạn không phải là những cảm xúc của bạn.

Bạn như mặt nước phẳng lặng, qua đó mọi thứ từ bông hoa, cành cây, mặt trăng đều có thể được phản chiếu một cách chân thực nhất. Cảm xúc như những cơn gió, có thể hiu hiu hoặc rất mạnh, khiến cho mặt nước gợn sóng dập dềnh hoặc nổi sóng to. Cảm xúc đến rồi đi. Đừng bấu víu vào chúng. Chúng đến thì để chúng đến. Chúng đi thì để chúng đi.

Cảm xúc không xấu. Đừng phán xét cơn giận của bạn. Bạn sẽ chỉ giận thêm. Khi cơn giận đến, hãy hít thở sâu, hãy lắng nghe bên trong mình, và nói với bản thân bạn: À, cơn giận đến rồi.

Đêm qua khi tôi làm vậy, tôi đã cho phép mình được  giận, nhưng tôi không cho phép cơn giận chi phối hành vi của mình. Đồng thời, tôi không phán xét bản thân, cũng không phán xét cảm xúc giận. Tôi là người quan sát. Tôi không tham gia.

Tôi chưa hề có một cảm giác nào như thế.

Nó bình yên và đẹp đẽ đến khó tả.

Đi phó vi cơn gin

Bạn không thể hết giận bằng cách né tránh cơn giận. Bạn không thể trốn tránh cơn giận bằng cách tránh những điều khiến bạn giận. Bạn không thể đè nén cơn giận bằng cách tảng lờ như thể nó không có ở đó.

Tất cả chúng ta đều đã từng thử tất cả các cách ở trên, để nhận ra mình vẫn thất bại. Nó vẫn có ở đó. Nó tích trữ, lưu cữu ngày qua ngày, và bùng phát ngày một mạnh hơn. Nguyên nhân rất đơn giản: Ta không chấp nhận nó, ta cho rằng nó xấu.

Cách duy nhất để chinh phục sự giận dữ là chấp nhận rằng nó ở đó, là nhận diện nó, là quan sát nó, là cảm nhận nó đang ở trong từng tế bào của cơ thể bạn như thế nào. Nói cách khác, đó chính là buông bỏ.

Sự buông bỏ không phải là thất bại. Buông bỏ không phải là dễ. Trái lại, một khi chúng ta thực sự buông bỏ, chúng ta mới cảm thấy mình mạnh như thế nào. Một con người yếu đuối không biết buông bỏ, mà chỉ biết lệ thuộc, bấu víu.

Tôi không thể mô tả thêm cảm giác này. Chỉ có bạn là người trải nghiệm mới có thể hiểu được những gì tôi nói.

Ngẫm nghĩ và trải nghiệm cảm giác buông bỏ, tôi mới hiểu các kiến thức khoa học phương Tây trong việc nuôi dạy trẻ nhỏ hiện nay quả là tuyệt vời, chính xác và nhất quán. Điều này rất khác với Việt Nam ta – nơi có rất nhiều “chuyên gia”, hầu như mỗi “chuyên gia” lại nói một kiểu bởi vì sự hiểu biết của họ không dựa trên khoa học, đôi khi chỉ là suy luận cá nhân cảm tính kèm theo các kiến thức “dân gian”.

Các nguồn thông tin cho cha mẹ ở phương Tây đều khuyên khi con cáu, cha mẹ hãy giúp con nhận diện cảm xúc, thể hiện lại bằng lời, và diễn giải nguyên nhân tại sao con cảm thấy như vậy. Nói cách khác, cha mẹ phải đồng cảm với con. Và đừng quên ôm con một cái. Khi cha mẹ đã làm được điều này, cảm xúc tiêu cực ở trẻ sẽ tan biến. Trách móc trẻ, phán xét trẻ hay cố gắng giải thích với trẻ là chẳng có lý do gì để cáu đều sẽ không giúp gì được bạn hay trẻ.

Đôi khi tôi làm được điều này với con, đôi khi không.

Và tôi còn có một nhiệm vụ khó khăn hơn nữa: áp dụng nguyên tắc này với chính bản thân tôi.

Có con và nuôi dạy chúng quả là công việc khó khăn nhất đời người. Song con còn là cơ hội cho cha mẹ trưởng thành, để nhận ra thiếu sót của chính mình mà phấn đấu để trở thành con người hoàn thiện hơn.

Hãy tiếp tục nào các bố mẹ!

Phương Đặng

LEAVE A REPLY