Có nên cấm ngặt trẻ xem TV, chơi game?

0
1109

Cho con cái xem tivi và sử dụng ipad, chơi game… có thật sự chỉ đem lại những hệ quả xấu cho sức khỏe và sự tập trung của con trẻ? Đối với việc giáo dục và kích thích trí tưởng tượng, câu hỏi ấy, nếu nhìn nhận ở đa chiều góc độ, có thể thấy nó vẫn còn là bỏ ngỏ.

Có rất nhiều gia đình có con cái phải vào các lớp huấn luyện cai nghiện game online, hoặc một thế hệ “4 mắt” lên ngôi và chểnh mảng học hành. Những thông tin tương tự như vậy được đăng tải suốt trên báo đài, cho thấy một thực trạng đáng báo động về việc kiểm soát các thiết bị điện tử trong tầm tay con trẻ. Tuy nhiên, nếu suy nghĩ theo một hướng khác, sự việc sẽ là thế nào?

Tôi từng được tiếp xúc với rất nhiều phụ huynh có con em ở nhiều độ tuổi khác nhau. Bản thân các phụ huynh đó cũng theo các ngành nghề khác nhau: giáo viên, công chức, giám đốc, nghệ sĩ, nội trợ… Họ kể cho tôi nghe khá nhiều câu chuyện thú vị liên quan đến các chương trình tivi mà con cái của họ xem và các trò chơi mà các bé trải nghiệm. Ảnh hưởng của những chương trình, trò chơi ấy đối với các bé là có, tôi cũng chịu ảnh hưởng như vậy, tôi cũng từng là một đứa trẻ mà.

Thế giới của trí tưởng tượng mở ra từ đó

Thời của tôi là cái thời truyền hình cáp vẫn còn là xa xỉ. Tôi còn nhớ mỗi khi đi học mẫu giáo về đến nhà tầm 5g chiều, lúc đó HTV hay có chương trình phim hoạt hình (với nhiều bộ phim hoạt hình đã trở thành “huyền thoại” trong tuổi thơ tôi). Mở tivi thấy hoạt hình là tôi mừng lắm, vì lâu lâu mới có mà (khác với bây giờ, cartoon network, disneychannel là 24/24). Thế là từ đó tôi có sở thích “tự kỉ” một mình, tôi để các món đồ chơi hình con vật, hình công chúa hoàng tử “nói chuyện” với nhau. Tôi dùng thùng cạc– tông “rào” cho chúng những căn nhà, tòa lâu đài và xây dựng nhiều câu chuyện, với nhiều bối cảnh khác nhau. Và chúng có đặc điểm chung là đều được khơi gợi cảm hứng từ những phim hoạt hình đã xem trước đó. Một thời tuổi thơ thú vị lắm.

Tôi còn có sở thích xem quảng cáo. Cái thời có nhiều đoạn phim quảng cáo đi vào lịch sử, đại loại như “Bitis – nâng niu bàn chân Việt”. Những thước phim đó làm tôi có cái nhìn ngộ nghĩnh về thế giới xung quanh, thu hút và bắt mắt thế nào. Thời đó chương trình Việt Nam còn ít, quanh đi quẩn lại chỉ vòng vòng hoạt hình dài tập (mỗi ngày 20 phút chiếu), “Ngày xửa ngày xưa” của nhóm kịch Thành Lộc, “Vui cùng Hugo”, “Barney và các bạn”… các ý tưởng sáng tạo chưa được phong phú như ngày nay, cả về hình thức cũng không đẹp bằng.

Khả năng ngoại ngữ được cải thiện nhờ các kênh nước ngoài

Đến thời của em tôi (cách tôi 8 năm tuổi) là bắt đầu có truyền hình cáp. Em tôi mê xem PlayhouseDisney từ khi nó mới chỉ 2-3 tuổi. Cũng y như tôi thôi, nó “diễn kịch” bằng các món đồ chơi nhỏ nhỏ. Có điều khác, là nó cứ luyên thuyên bằng tiếng Anh. Nó xem các đài hoạt hình nước ngoài mà. Nó phát triển Tiếng Anh của nó theo kiểu, nó chẳng hiểu người ta nói gì, cũng chẳng biết chính tả câu chữ, nhưng nó biết ngữ cảnh nào thì dùng câu gì, khi được hỏi thế này thì phải trả lời ra sao. Nó phản xạ một cách vô cùng tự nhiên với mọi thứ, như những đứa trẻ bập bẹ nói học tiếng Việt vậy. Nó bầu bạn với cái tivi suốt ngày, mãi đến giữa năm cấp 1 thì lại có những sở thích mới, như đọc sách, vẽ vời, đàn…

Đứa em thứ 2 của tôi (cách tôi 13 tuổi) cũng được hình thành thói quen sở thích như người chị trước của nó. Tivi ở nhà lúc này có cổng cắm USB, nên tôi tải phim “My little pony” cho nó xem. Em thứ 2 của tôi (6 tuổi) thì thích vừa xem phim hoạt hình vừa vẽ theo nhân vật. Nó tua phim đến đoạn có biểu cảm nhân vật nó thích, rồi nhấn “pause” lại để nhìn vẽ theo. Và nó có thích hát “Let it go” theo nhân vật Elsa trong Frozen nữa. Nhìn chung, nhờ có tivi, câu chữ trong đối thoại của các em tôi được hoàn thiện hơn, có ý nghĩa và đầy đủ ngữ pháp hơn. Trong trường hợp trẻ nhỏ không có nhiều bạn hàng xóm để chơi chung, tôi nghĩ, việc bầu bạn với tivi cũng là một lựa chọn giao tiếp dù không hoàn hảo, nhưng cũng chẳng hề tệ.

Và biết đâu, khơi dậy được cả một tài năng tiềm tàng?

Thời học phổ thông, tôi có một người thầy dạy môn Công nghệ khá thú vị. Thầy là nhà giáo, nhưng cũng là một người làm kĩ thuật. Thầy từng nói rất nhiều về việc đồng ý hay không việc cho phép con trẻ tham gia các trò chơi online. Riêng thầy thì khuyến khích điều đó. Thầy cài đặt và chỉ con chơi các phần của trò Sim nổi tiếng. Trò chơi ấy mô phỏng nhà cửa, con người, thực tế ảo các mối quan hệ, sinh hoạt đời thường. Thầy bảo rằng, qua trò chơi này, các cháu nhỏ sẽ biết các bố trí nhà cửa, kích thích thị giác không gian 3 chiều. “Chơi game đâu phải lúc nào cũng chỉ có hại” – thầy dí dỏm nói.

Tất nhiên, không phải tôi đang bênh vực cho sự mê chơi của các cháu nhỏ. Thế hệ bây giờ hầu hết đứa nào cũng gắn lên mắt 2 mảnh “đít chai” cũng bởi lý do này. Các cháu chưa biết tự bảo vệ bản thân và kiểm soát giờ giấc sinh hoạt. Vì thế các bậc phụ huynh cũng rất cần đặt ra những giới hạn cụ thể và yêu cầu các cháu làm theo, từ đó tập dần tính kỉ luật cho con trẻ.

Không nên cấm đoán con chơi game, sử dụng máy tính hoàn toàn, vì điều đó tước đi cơ hội để các cháu tiếp cận với các công nghệ hiện đại và sự tiến bộ của khoa học kĩ thuật. Tìm hiểu về máy tính, các cháu có thể sớm biết được các kĩ năng cần thiết như soạn văn bản trong word, làm slide thuyết trình… rất có ích cho việc học sau này. Và quan trọng nhất, vẫn là ở nơi bạn, những bậc phụ huynh, có dành nhiều thời gian dành cho con cái mỗi ngày hay không.

Thục Anh

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here