Làm gì khi con giận?

0
1227

Chiều qua tôi có việc nên đến đón con hơi trễ ở trường mẫu giáo (còn khoảng hơn 10 bạn trai trong lớp, còn các bạn gái hình như đã được đón về hết). Thế là bé làm mặt giận, bí xị suốt đoạn từ lớp xuống tới sân trường (lớp Chồi cho các bé 4 tuổi nằm ở tầng 2, tầng trệt và tầng 1 dành cho các bé nhỏ hơn), mặc cho tôi gợi đủ chuyện để dỗ dành bé.

Đỉnh điểm là xuống sân trường, bé không chịu chạy chơi như mọi khi, mà cứ đứng vùng vằng một chỗ, không chịu về nhà. Bình thường bé rất nể cô giáo, nhưng hôm qua 2-3 cô ghé lại hỏi thăm và dỗ bé về nhưng bé đều không nghe.

Đến khi trường đã về gần hết, cửa trường sắp đóng, bãi giữ xe nhà trường thì đang dọn dẹp, tôi quyết định cho bé biết là tôi sẽ để bé ở lại, sau đó rảo bước đi nhanh. Khỏi nói con tôi chạy theo, kêu khóc và đánh tôi đau tới mức nào.

  • Trong tôi tự hỏi, tôi đã có lỗi tới mức nào mà khiến con phải nổi giận, và hai mẹ con phải lâm vào tình huống khó xử như vậy? Tôi chỉ là về trễ một chút do cuộc họp với khách hàng kết thúc muộn, tại sao tôi cố giải thích hoài mà con không hiểu cho tôi… Tôi cảm thấy muốn bùng nổ và suy sụp trong một buổi chiều đầy nóng bức và mệt mỏi.

Ở đây cần nói thêm một chút, con tôi là một bé gái khá nhõng nhẽo, trong khi tôi là một người mẹ khá nóng tính và thiếu kiên nhẫn. Tình huống tương tự trường hợp tôi vừa kể với bạn ở trên đã xảy ra rất, rất nhiều lần. Trong những lần trước, có khi tôi la con, thậm chí đánh con đau, một lần khiến bé sợ hãi run rẩy nấc không thành tiếng. Con đau con khóc, mẹ cũng đau! Nhiều khi tôi tự nghĩ, tại sao việc làm mẹ của mình lại trở thành “thảm kịch” như thế này?

Thế nhưng bé không chừa tật nhõng nhẽo mà cứ tái diễn nhiều lần. Mãi đến khi bình tĩnh lại, tôi mới nhận ra, bạo lực không phải là cách.

Điểm mấu chốt nằm ở chỗ, khả năng kiểm soát phản ứng của tôi tốt đến đâu trước mỗi tình huống khó khăn xảy ra giữa hai mẹ con. Đây không phải vấn đề là lúc đó lý trí mạnh hơn, hay tình cảm yếu đuối hơn…, mà là tôi phải chuẩn bị mọi thứ từ trước.

  • Ai cũng biết nên giữ bình tĩnh trước mặt con trẻ và cho trẻ tự do thể hiện ý kiến, nhưng rồi nhiều người lại dễ dàng nổi trận lôi đình ngay lập tức nếu trẻ không nghe theo ý mình. Lúc đó cả con, cả mẹ cùng tức giận và bối rối như nhau.

Những mệt mỏi và áp lực trong cuộc sống dễ dẫn đến sự bực tức, chúng có thể nhấn chìm tình cảm tốt đẹp giữa cha mẹ và con cái, hình thành tính cách không tốt nơi trẻ nhỏ. Bởi vậy bạn cần phải rèn luyện để kiểm soát phản ứng của chính mình được tốt hơn.

Vậy bí quyết ở đây là gì? Đó chính là hơi thở của bạn.

Khi tức giận, đơn giản bạn hãy hít vào thật sâu, rồi nín thở, sau đó thở ra từ từ, cảm nhận cả thân người lẫn tâm trí được thả lỏng nhẹ nhàng như chính luồng không khí đang di chuyển trong cơ thể mình vậy. Tưởng tượng mọi lời nói, hành động hay cảnh vật xung quanh đều trở nên trong suốt, vô hình và yên lặng tuyệt đối (mặc dù thực tế đang rất hỗn loạn). Bạn sẽ được giải phóng khỏi cảm xúc tiêu cực và bình tĩnh hơn ngay.

Khả năng kiểm soát phản ứng theo tôi là một kỹ năng quan trọng mà cha mẹ cần có. Tuy nhiên tốt hơn hết cha mẹ nên hình dung trước những tình huống khó có thể xảy ra, từ đó sẽ phản ứng nhanh hơn và tích cực hơn, thay vì đẩy tình huống đi đến mức xấu hơn nếu chúng xảy ra.

Lấy ví dụ trường hợp của tôi, tôi đã vi phạm “nguyên tắc ngầm” của bé là phải được đón sớm (mọi khi tôi vẫn đón bé sớm). Nếu nhắm cuộc họp với khách hàng kết thúc muộn, tôi cần cho bé biết trước là bé sẽ được bà đến đón, hoặc mẹ sẽ đón muộn. Còn một khi trẻ nhỏ đã giận hờn thì chuyện giải thích cứ để sau, lúc này cần dỗ dành trẻ bằng một thứ gì đó chúng yêu thích, chúng sẽ dễ quên ngay chuyện bực mình vừa xảy ra. Cả hai mẹ con sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, thay vì la khóc, đánh nhau.

Viết xong bài chia sẻ này, tôi tin mình có thêm bản lĩnh để làm một người mẹ gương mẫu để rèn được những tính cách tốt cho con, bạn có nghĩ như thế không?

Phương Uyên

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here