À ơi cơn giận… (P.1)

0
431

Có ai trong những người làm cha mẹ chúng ta chưa từng giận dữ? Chúng ta có thể cảm thấy tức giận với hoàn cảnh tạm thời, với con, cụ thể là một hay nhiều hành vi của con, với chính bản thân chúng ta, mà thường là tất cả cùng một lúc.

Lấy một ví dụ đơn giản thế này: Buổi đêm thì ai chẳng muốn được ngủ liền mạch và ngon giấc. Nhưng đến khi làm mẹ thì nhiều người mới hiểu rằng giấc ngủ ngon mà họ vẫn luôn mặc định là chuyện thường tình trong bao nhiêu năm qua là điều mà bây giờ họ ước ao. Vậy là đến tối, bà mẹ, mặc dù biết là con có khả năng dậy, song vẫn mong đợi sẽ được ngủ ngon giấc. Đang ngủ, bỗng đứa trẻ tỉnh dậy và khóc nức nở, chị dỗ nó khó hơn thường lệ.

Chị cáu.

Sau khi cảm thấy cáu vì phải ru đứa con ngủ trong khi chỉ mới chợp mắt được một lát, bà mẹ lại cáu hơn nữa. Chị không thể chấp nhận được việc mình lại tự để cho mình mất kiểm soát một cách ngẫu nhiên. Chị đã nghĩ rất nhiều và tự nhủ mình sẽ không cáu nữa.

Lại thất bại.

Lúc này bà mẹ phải làm gì?

Hãy nhn ly trách nhim

Tôi cũng đã lâm vào tình huống trên và các tình huống tương tự khác với con rất nhiều lần. Con đầu của tôi năm nay sắp lên 4 tuổi. Dù những cơn giận của tôi đã bớt cả về tần suất lẫn mức độ sau vài năm qua, dù tôi tự biết mình đã cải thiện được phản ứng của mình với con và học cách điều chỉnh các mong đợi,  tôi không thể nói rằng mình đã được tự do.

Tại sao tôi lại dùng từ t do? Vì tôi vẫn để cho các mong đợi giam cầm mình, và để cho các cơn giận trói buộc mình. Mà chỉ có tôi là người chịu trách nhiệm về mong đợi cũng như phản ứng của mình.

Con tôi không có nghĩa vụ phải hành xử như tôi mong đợi, không có nghĩa vụ phải buồn ngủ đúng giờ như tôi mong đợi, không có nghĩa vụ “không làm phiền” tôi như tôi mong đợi, và hàng tỉ thứ khác như tôi mong đợi để tôi có thể có một ngày sinh hoạt an nhàn, để tôi có thể có thời gian làm việc riêng của tôi, dù cho đó là thú vui tiêu khiển, làm việc hay sở thích.

Con tôi không làm bất kì điều gì để chọc tức, thách thức hay quấy rầy tôi.

Con chỉ là con. Con đang sống theo cách của con. Con thể hiện mình theo cách của con.

Tôi không cần phải tức tối. Tức tối là chuyện của tôi.

Nếu bạn chưa sẵn sàng cho thông điệp này, có lẽ bạn sẽ cần đến nó khi nào bạn sẵn sàng tại một thời điểm gần hoặc xa trong tương lai. Tôi xin nhắc lại: Bạn giận dữ là do những mong đợi của bạn, và do thiếu chuẩn bị để đối phó khi cơn giận diễn ra, không phải tại con.

Ngưng đ li cho bn thân

Cơn giận của bạn là do bạn, nhưng khi nó xảy ra, bạn không nên đổ lỗi cho bản thân mình để tiếp tục giận dữ thêm. Như vậy chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Tự trách mình lại chỉ khiến bạn cảm thấy thêm bất lực.

Khi chúng ta giận chính bản thân mình, một loạt các ý nghĩ trong đầu xuất hiện như thế này: Mình lại tức giận, mình đã nói với bản thân là không được giận nữa, mình chẳng làm được tích sự gì, con mình khổ thân vì có người mẹ, người bố như mình quá…

Đêm qua khi đứa con thứ hai gần 1 tuổi của tôi tỉnh giấc, tôi phải dỗ bé ngủ lại, trong khi tôi đang rất mệt và vừa đặt lưng xuống chưa được bao lâu, tôi cảm thấy vô cùng bực tức. Khi ấy, gần như là lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi bỗng ngưng phán xét nỗi giận và ngưng phán xét bản thân. Tôi ngưng tất cả lại, để cảm thấy nỗi giận như ngập tràn trong cổ họng và lồng ngực mình, và nhận diện nó: “À, mình đang giận.”

Bạn biết chuyện gì xảy ra sau đó không?

Như một phép thần, cơn giận bỗng tan biến.

Phương Đặng (Còn tiếp)

LEAVE A REPLY