Giúp trẻ phát triển trí thông minh: Làm sao cho đúng? (P.2)

0
570

Những trẻ được khen là thông minh, khi vướng phải thất bại, sẽ tin rằng mình không đủ thông minh, và dễ ngừng cố gắng.

Thay đi phn ng

Tất nhiên, làm cha mẹ, chúng ta khó có thể kiểm soát được môi trường học của trẻ (với môi trường chính là ở trường). Nhưng đối với các trường hợp chúng ta có quyền lựa chọn, các cha mẹ nên ưu tiên một môi trường an toàn. Giáo viên được coi là giỏi nhưng không có khả năng tiếp cận phù hợp với trẻ thì hiệu quả dạy – học cũng không hơn nhiều những giáo viên “không giỏi”.

Bên cạnh đó, chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi cách thức phản ứng với trẻ mỗi khi cảm thấy không hài lòng vì trẻ có dấu hiệu “kém thông minh”. Thay vì tập trung vào mức độ thiếu thành công của trẻ và bất mãn, hãy chuyển sự chú ý của bạn sang những nỗ lực của trẻ. Nghiên cứu cho thấy trẻ khi được khen vì nỗ lực sẽ tiếp tục cố gắng hơn, vì chúng tin rằng cố gắng hơn sẽ đem lại kết quả cao hơn; trong khi đó, những trẻ được khen vì chúng thông minh, khi vướng phải thất bại, sẽ tin rằng mình không đủ thông minh, và ngừng cố gắng.

Trái với niềm tin thông thường rằng trí thông minh là một thứ bất biến, trí thông minh của một cá nhân phụ thuộc nhiều vào cách thức bộ não được sử dụng – càng sử dụng, càng thông minh. Hãy nghĩ đến khi bạn mới học một kĩ năng nào đó! Khi mới tập thì các thao tác thật lúng túng, gượng gạo; nhưng càng làm nhiều càng quen, và một ngày khi bộ não đã “thuộc lòng” các kĩ năng, bạn không còn phải nghĩ nhiều về việc đó mà vẫn làm được, như gõ máy tính, đọc thành tiếng, bơi, làm các phép cộng trừ đơn giản, điều khiển xe đạp, xe máy, sử dụng ngoại ngữ…

Trí thông minh ở trẻ cũng như vậy.

Bố mẹ cần nhớ

Nói ngắn gọn, trí thông minh chỉ có thể phát triển tốt trong môi trường an toàn. Cha mẹ, tuy không trực tiếp dạy trẻ ở trường nơi trẻ học chủ yếu, đóng một vai trò rất quan trọng trong việc giúp trẻ học hiệu quả: Đó là khuyến khích, động viên, lắng nghe và thông cảm với trẻ.

Lần tới khi trẻ “thất bại”, hãy trìu mến nói với trẻ: “Bố mẹ biết con buồn (hoặc điểm không cao, cô giáo không hài lòng …), nhưng bố mẹ cũng biết con đã rất cố gắng. Bố mẹ rất tự hào về sự cố gắng của con. Lần tới con cố gắng hơn nữa nhé!”

Thay vì tăng tần suất học của trẻ hoặc trách cứ, cha mẹ có thể tăng tần suất đồng cảm và động viên trẻ của mình. Những cảm xúc tích cực và thường xuyên từ bạn sẽ đem lại một sự thay đổi không hề nhỏ ở trẻ. Khuyến khích và ghi nhận sự cố gắng của trẻ là lựa chọn tốt nhất của bạn!

P.Đ

>> Mời bạn xem tiếp Phần 3 của bài viết tại đây.

 

LEAVE A REPLY